Phân tích Hầu Trời của nhà thơ Tản Đà cực dễ hiểu và chuẩn | Hanhphucvang

Tản Đà là nhà thơ, nhà văn, dịch giả thơ cổ Việt Nam xưa. Là nhà thơ của hai thế kỷ, ông được biết đến là cầu nối giữa văn học trung đại và văn học hiện đại và là người đặt nền móng cho phong trào Thơ mới. Anh phân tích Hậu Trời để thấy rằng Tản Đà đã thực sự mang đến một luồng gió mới cho những ca sĩ Việt như thế nào.

Phân tích chi tiết bầu trời

Hầu Trời được cho là bài thơ bất hủ đi cùng năm tháng. Tác phẩm được in trong tập thơ Con Chơi xuất bản năm 1921. Thơ Tản Đà là thơ của một tâm hồn yêu thiên nhiên, quê cha đất nước nhưng không kém phần thanh tao, lãng mạn. Những điểm này đã được thể hiện một cách sống động và chi tiết trong “Serving Heaven”.

Phân tích Hầu Trời, ta có thể hình dung một câu chuyện được Tản Đà kể theo kiểu tự sự, có cốt truyện, tình huống và cả nhân vật. Bài thơ được viết theo trình tự thời gian, giúp người đọc dễ dàng tóm tắt. Mở đầu bài thơ là vì sao Tản Đà lên trời đọc thơ, thái độ của trời khi nghe thơ mình và cuối bài là cảnh chia tay đầy luyến tiếc.

Hầu Trời tuy là hư cấu nhưng được tác giả kể lại rất chân thực
Hầu Trời tuy là hư cấu nhưng được tác giả kể lại rất chân thực

Với cách dẫn dắt độc đáo, ngay từ những câu thơ đầu tiên của bài thơ, Tản Đà đã để lại trong lòng người đọc ấn tượng sâu sắc:

“Đêm qua không biết có phải hay không

Đừng hoảng sợ, đừng mơ

Hết hồn thật! Thật tàn bạo! cơ thể thật

Đúng là tiên – sướng lạ lùng ”

Tuy chỉ là chuyện hoang đường nhưng với lối kể tự nhiên hóm hỉnh khiến người ta có cảm giác như Tản Đà đã được lên tiên trong đời thực. Câu thơ mở đầu là một câu hỏi, do chính tác giả đang ở trong một hoàn cảnh vừa thực vừa giả. Nhưng ba câu tiếp theo là một xác nhận về sự thăng thiên của ông là “có thật”. Ba chữ “thực” được lặp đi lặp lại chính là điều khiến mọi thứ trở nên vô cùng phức tạp. Rồi Tản Đà bắt đầu kể chuyện lên trời của mình. Một buổi tối đang hừng hực nước sôi, anh ngâm nga vài câu thơ mà tiếng thơ của anh “vang cả thiên hạ” khiến đất trời “mất ngủ”. Đây thực sự là một điều khó tin, nhưng giọng thơ hóm hỉnh khiến người đọc tò mò, háo hức muốn biết diễn biến tiếp theo.

Sau khi lên trời, tác giả kể lại buổi “hầu hạ trời” bằng thơ của mình. Trời ra lệnh cho chàng đọc thơ cho mình và các tiên nữ khác nghe. Mọi việc diễn ra rất tự nhiên, đúng như Tản Đà phụng mệnh trời:

“Hứa với các nhà văn để đọc văn học”

Vâng, Chúa ơi, xin hãy đọc. “

Khi làm thơ, người làm thơ không chỉ yêu thơ mà thơ là nguồn say mê bất tận. Càng sáng tác, càng đọc, càng thấy hứng thú, thăng hoa và say mê. Và điều này được thể hiện trong những câu thơ:

Đọc tất cả các vần trên văn xuôi

Kết thúc lý thuyết và trò chơi

Tôi rất thích đọc nó tất nhiên

Trà càng ngon càng tốt ”.

Đáp lại thái độ háo hức, hào hứng trong từng câu thơ của người đọc, người nghe cũng tập trung chăm chú và tán thưởng, tán thưởng hết lời: “Hằng Nga, Chầu Nữ”; “Song Thanh, Tiểu Ngọc nghe đứng”, “Em mặc đây chợ trời bán”. Có thể thấy các nàng tiên rất thích thú khi nghe Tản Đà đọc thơ.

Các tiên nữ đều thích thú khi nghe Tản Đà ngâm thơ.
Các tiên nữ đều thích thú khi nghe Tản Đà ngâm thơ.

Hãy phân tích Hầu Trời trong những câu thơ sau để thấy cái tôi ấy được thể hiện một cách trọn vẹn và đầy đủ. Thực ra, cái tôi trong thơ rất dễ được người đọc chú ý, nên khi đọc những câu thơ này, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra cái tôi đầy ấn tượng ấy trong từng “câu chữ”:

“Trời mừng quá:“ Văn chương hay quá!

Vân Trăn là vậy đó, chỉ có một số

Nhờ văn tự bao quát đẹp như sao băng!

Bầu không khí mạnh mẽ như những đám mây chuyển động!

Lặng như gió thoảng, thanh khiết như sương!

Phá như mưa, lạnh như tuyết! “

Thay vì ca tụng thơ của chính mình, tác giả đã mượn lời Chúa để ca tụng. Và từ xưa đến nay chưa ai ca tụng thơ mình, điều này chưa từng xuất hiện trong văn học. Tuy nhiên, Tản Đà rất tự tin, muốn khẳng định tài năng và khả năng thơ phú thiên bẩm của mình. Ông đánh đồng thơ mình với vẻ đẹp của trăng và sao, gió và mây, mưa, tuyết, … là vẻ đẹp của thiên nhiên. Tản Đà tỏ rõ tài năng và niềm tự hào về văn chương. Đây cũng là điều mà không một nhà thơ nào thời đó làm được.

Tản Đà lả lơi để nói về số phận của những người thuộc tầng lớp văn nhân như ông trong thời kỳ ấy. Và bài thơ đã được ông thanh lý vào thời điểm đó:

“- Chết tiệt, cảnh của em tệ thật.

Cũng không có trần gian

Chúa đã gửi cho tôi quá nhiều công việc khó khăn

Biết làm gì mà dám làm theo ”

Cuộc đời khốn khó của thi nhân và những bộn bề của văn chương đã được Tản Đà kể lại một cách chân thực. Cảm xúc ở đoạn này đã lắng xuống, phảng phất nét bùi ngùi, ngậm ngùi, xen lẫn nỗi xót xa chua xót. Không còn là sự hào hứng, thích thú của việc đọc và ca tụng thơ trước đây. Vốn dĩ đây chỉ là một câu chuyện không có thật, nhưng qua đây Tản Đà tự an ủi mình và an ủi tất cả những người bạn thơ khác của mình. Bày tỏ niềm khát khao, hy vọng những điều tốt đẹp cho thơ, cho thế hệ Tản Đà qua thời Trời căn dặn:

“Điều đó: Tôi đã không nói Chúa biết”

Dù trời cao đất rộng trời cũng hiểu hết.

Thôi anh cứ về làm ăn đi

Đừng sợ băng giá và tuyết rơi “

Dạy xong, nhà thơ tạm biệt trời và các tiên nữ để ra về. Đến đây, cảnh chia tay diễn ra đầy lưu luyến qua ngòi bút tinh tế của Tản Đà:

“Giọt sương ngăn cách hai hàng”

Nhìn ra thế giới cách xa hàng ngàn dặm

Nàng tiên ở lại, đưa nàng tiên đi chơi

Theo bầu trời xuống trần “

Cảnh mây trời tiên cảnh đẹp đến nỗi Tản Đà dù tỉnh dậy nhận ra chỉ là mơ vẫn tỏ ra tiếc nuối:

Hầu trời là tấm lòng khẳng định giá trị cái tôi của Tản Đà và các nhà văn nói chung
Hầu trời là tấm lòng khẳng định giá trị cái tôi của Tản Đà và các nhà văn nói chung

Những gì đã xảy ra thật đẹp đến nỗi khi tỉnh giấc và nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, nhà thơ không khỏi tiếc nuối:

“Một năm ba trăm sáu mươi đêm

Làm thế nào để mỗi người có thể được đánh số để phục vụ thiên đàng? “

Bài thơ khép lại nhẹ nhàng nhưng dư âm và ẩn ý của tác giả vẫn còn nguyên vẹn. Tuy là bài thơ kể chuyện hư cấu nhưng Tản Đà bằng cách xây dựng cốt truyện tự nhiên đã mang đến cảm xúc chân thực, gần gũi cho người đọc. Có lẽ với cách kết thúc thông minh này của anh đã gợi cho người đọc nhiều suy nghĩ khác. Còn bạn, hãy xem nó có một cái kết như thế nào? Nếu bạn có bất kỳ suy nghĩ nào, hãy chia sẻ chúng!

Chấm dứt

Qua việc phân tích Hầu Trời, chúng ta có thể thấy được cái tôi thơ mà tác giả muốn gửi gắm trong câu chuyện hóm hỉnh của mình. Đây cũng là cái tôi của nhiều nhà văn Việt Nam thời bấy giờ: tự ý thức về tài năng của bản thân, có chút kiêu ngạo nhưng khát khao khẳng định mình trước cuộc đời. Hầu Trời là làn gió mới, là nền tảng đầu tiên cho phong trào Thơ Mới.

Phantich.com.vn luôn là nơi chia sẻ những bài phân tích hay từ thơ đến văn mỗi ngày. Bạn đọc sau khi đọc xong đừng quên nhấn nút chia sẻ cho chúng tôi nhé. Với mong muốn mang đến những nội dung phân tích hay, chuyên sâu. Đội ngũ biên tập viên dày dặn kinh nghiệm không ngừng trau chuốt ngòi bút để có những bài viết hay.

READ  Thơ say rượu và những cuộc tình muốn lãng quên | Hanhphucvang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud